món quà đầu tiên tô dương tặng tưởng bách xuyên

LÀM THẾ NÀO ĐỂ NGỪNG NHỚ ANH - LustAveland - Truyện ngôn tình, đam mỹ,  truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục

Đang xem: Món quà đầu tiên tô dương tặng tưởng bách xuyên

Món quà đầu tiên tô dương tặng tưởng bách xuyên

TRANG CHỦ THỂ LOẠI Ngôn tình Bách Hợp Quân Sự Nữ Cường Cổ Đại Huyền Huyễn Xuyên Không Điền Văn Cung Đấu Hài Hước Lịch Sử Khoa Huyễn Đô Thị Trọng Sinh Dị Giới Gia Đấu Kiếm Hiệp Đông Phương Sắc Dị Năng Truyện Teen Trinh Thám Đam Mỹ Quan Trường Tiên Hiệp Võng Du Thám Hiểm Mạt Thế Linh Dị Ngược Khác Truyện Tranh Tiểu Thuyết Phương Tây Nữ Phụ null Light Novel Truyện Bách Hợp, Truyện Girl Love Văn học Việt Nam Sủng Đoản Văn Việt Nam Phương Tây Hệ Thống Xuyên Nhanh TRUYỆN TRANH CHỦ ĐỀ Truyện Mới Xem Nhiều Mới Cập Nhật YÊU CẦU TRUYỆN TIỆN ÍCH BỘ SƯU TẬP DIỄN ĐÀN

Xem thêm:túi sách nữ màu bạc

Làm Thế Nào Để Ngừng Nhớ Anh

Làm Thế Nào Để Không Nhớ Hắn

Tác giả : Mộng Tiêu Nhị

Chương 38 – Chương 38: Anh vẫn luôn là mối ràng buộc trong lòng cô

Xem thêm: Những Đôi Giày Dễ Phối Đồ Cho Nữ Trắng Giúp Phối Đồ Đẹp Như Fashionista

Lúc này, di động Tô Dương rung lên, có tin nhắn được gửi đến. Xem tin nhắn xong, cô cất di động, nói với Tưởng Bách Xuyên: “Anh đi rửa táo đi, tí nữa qua phòng sách tìm em nhé.”

Tưởng Bách Xuyên: “Anh tưởng em muốn tắm rửa rồi ngủ, sao lại còn qua phòng sách?”

Tô Dương trêu ghẹo: “Để tặng anh quà Giáng Sinh chứ còn gì nữa, không phải anh đã mong ngóng cả tối sao?”

Tưởng Bách Xuyên: “…”

*

Tưởng Bách Xuyên vào phòng bếp rửa táo, gọt vỏ bỏ hột thái hạt lựu. Anh đặt táo vào đĩa, rồi lại thêm mấy cây tăm ở cạnh.

Vừa tới phòng khách, tiếng di động vang lên.

Thấy người gọi tới là mẹ của Kiều Cẩn, anh nhíu mày vài giây, sau cùng vẫn nhấn ngắt.

Anh gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: <Mẹ Kiều Cẩn vừa gọi cho cháu nhưng cháu không nhận, chắc bà ấy sẽ sớm tìm chú đấy.>

Tưởng Mộ Tranh là người thân cận nhất với anh, nhà họ Kiều nhất định sẽ xuống tay từ Tưởng Mộ Tranh.

Tưởng Mộ Tranh trực tiếp gọi tới, giọng điệu vẫn không đứng đắn như cũ: “Chậc chậc, hai ta đúng là tâm linh tương thông, chú vừa định nhắn là có thể mẹ Kiều Cẩn sẽ tìm cháu mà cháu đã gửi tin trước rồi.”

Tưởng Bách Xuyên không rảnh để tán gẫu với anh: “Nếu không có chuyện gì thì cháu cúp máy đây, cháu đang bận lắm.”

Tưởng Mộ Tranh cười: “Bận khóc nháo đòi quà Giáng Sinh với Đồng Đồng ấy hả?”

Tưởng Bách Xuyên: “…”

Trong lời Tưởng Mộ Tranh lộ ý cười: “Chú đã thấy thiệp chúc mừng của Cố Hằng cùng Lục Duật Thành rồi, không cần nghĩ cũng biết là Đồng Đồng tặng. Để chú đoán xem nào, Đồng Đồng có tặng quà cho cháu không nhỉ?”

Sau đó, anh tự hỏi tự trả lời: “Nhất định là không tặng rồi, sau đó, trong lòng cháu khó chịu.”

Tưởng Bách Xuyên híp mắt: “Tưởng Mộ Tranh, chú có bệnh phải không!”

Tưởng Mộ Tranh cười ha ha: “Chọc đến chỗ đau nên thẹn quá hóa giận, tức muốn hộc máu hả?”

Tưởng Bách Xuyên trực tiếp cúp điện thoại.

Tưởng Mộ Tranh lập tức gửi tin nhắn: <Chú còn chưa nói cho cháu biết mẹ Kiều Cẩn đã nói gì mà, cháu không muốn nghe hả?>

Tưởng Bách Xuyên: <Nói!>

Tưởng Mộ Tranh: <Gọi lại cho chú đi.>

Tưởng Bách Xuyên không để ý tới Tưởng Mộ Tranh, anh không nhắn tin, cũng chẳng gọi điện thoại.

Anh cất di động, sải bước về phía phòng sách.

Vừa đi vài bước, Tưởng Mộ Tranh lại gọi tới.

Tưởng Bách Xuyên xoay người ra sân thượng.

Anh bắt máy: “Chú nói đi.”

Tưởng Mộ Tranh mắng anh hai câu, xả xong cơn tức rồi mới giả giọng mẹ Kiều: “Chú năm à, bây giờ chú phải giúp cháu gái mình một tay chứ, chú đã nhìn Kiều Cẩn trưởng thành mà.”

Tưởng Bách Xuyên: “… Tưởng Mộ Tranh, nói tiếng người!”

Tưởng Mộ Tranh lại cười, “Chú đang tạo cảm giác như thật cho cháu còn gì.”

Tưởng Bách Xuyên hỏi: “Sau đó thì sao?”

Tưởng mộ Tranh: “Con dâu của ông cụ Kiều nói, Kiều Cẩn tuyệt thực, ầm ĩ muốn tự sát ở nhà, còn nói nếu cháu không theo dõi Weibo của cô ta một lần nữa và tiếp tục phô bày tình cảm với Tô Dương thì cô ta sẽ không ăn, không uống cho xong chuyện.”

Tưởng Bách Xuyên cười lạnh một tiếng: “Được, rất tốt, người như vậy ăn cũng lãng phí lương thực.”

Tưởng Mộ Tranh: “…”

Chú năm hơi ngừng rồi nói tiếp: “Cháu định làm thế nào?”

Tưởng Bách Xuyên: “Chẳng làm thế nào cả.”

Tưởng Mộ Tranh: “Nếu… Chú chỉ nói là nếu thôi nhé, nếu Kiều Cẩn giả vờ tự sát rồi vào bệnh viện một chuyến, liệu lão đầu nhà ta có áy náy tới chết không nhỉ?”

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên trầm xuống, “Nếu hai nhà thực sự xé rách mặt, cháu không ngại phơi bày tất cả mọi chuyện của cô ta ra ánh sáng để mọi người tự đánh giá.”

Ngừng một chút, anh còn nói: “Chú chuyển y nguyên lời này cho người nhà họ Kiều giúp cháu, cứ bảo là cháu nói như vậy.”

Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Tưởng Bách Xuyên mới bưng táo vào phòng sách.

Trong phòng sách, Tô Dương đang xem e-mail. Cô vừa nhận được tin tức của Đinh Thiến, nói hợp đồng với LACA đã hết hạn, cần ký hợp đồng mới. Đinh Thiến đã gửi hợp đồng mới qua, cô đang xem chi tiết hợp đồng.

Gia hạn hợp đồng, chụp ảnh quảng cáo mới, cô sẽ phải tới thị trấn LACA một lần nữa.

Nghe thấy tiếng bước chân của Tưởng Bách Xuyên, Tô Dương ngẩng đầu, “Sao anh chậm thế?”

Tưởng Bách Xuyên đặt đĩa trái cây trước mặt cô, xiên một miếng táo nhỏ, đưa tới bên miệng cô rồi giải thích: “Anh vừa phải trả lời một e-mail ấy mà.”

Tô Dương thu nhỏ cửa sổ hợp đồng, mở một video ra. Cô giang hai tay, nói với Tưởng Bách Xuyên: “Bế em lên, để em ngồi trên đùi anh nào.”

Tưởng Bách Xuyên làm theo lời cô, đoạn hỏi: “Em muốn tặng anh cái gì?”

Tuy đã yêu nhau nhiều năm, nhưng anh chẳng mấy khi tặng quà cho cô trong các dịp lễ. Bình thường, anh cứ thấy cái gì tốt là mua, chẳng phân biệt ngày nào với ngày nào.

Bởi vậy, những năm gần đây, chỉ cần có dịp ở bên nhau vào ngày lễ, cô đều sẽ tặng quà cho anh.

Tô Dương bấm chuột: “Cũng không phải món quà gì đắt tiền, chỉ là cùng anh hồi tưởng lại lịch sử yêu đương của chúng ta thôi.”

Cô quay đầu nhìn anh: “Anh muốn xem không?”

Khóe miệng Tưởng Bách Xuyên giật giật, nhưng anh vẫn nói: “Muốn.”

Bọn họ đã xem đoạn video này không dưới một trăm lần.

Tô Dương quay đầu, bắt đầu mở video.

Cô không nhịn được mà cong khóe miệng, nhưng vẫn nói như không có chuyện gì: “Ngày nào cũng phải xem video ý nghĩa như thế này một lần mới phải, đúng không?”

“Ừ.”

Tô Dương lại quay đầu, cô híp mắt, bất mãn nhìn anh, “Sao nghe giọng anh giống như không quá hài lòng thế? Ăn nói có lệ như vậy sao?”

Tưởng Bách Xuyên: “…”

Cảm thấy cô đang cố ý, Tưởng Bách Xuyên nâng cằm cô lên, cắn một cái.

Tô Dương đau điếng xuýt xoa một tiếng, “Anh không muốn quà nữa phải không!”

Tưởng Bách Xuyên xoa cằm cô, “Làm em đau à?”

“Cũng không tới nỗi.” Tô Dương đánh anh hai cái.

Tưởng Bách Xuyên ôm eo cô, ấn cô vào lòng.

“Lần này là quà gì thế? Đồ làm bằng tay phải không?”

Tô Dương: “…”

Anh vẫn còn nhớ mãi không quên tấm thiệp chúc mừng kia.

Cô nói: “Làm cái này phiền phức hơn làm thiệp chúc mừng gấp trăm lần.”

Tưởng Bách Xuyên: “Bây giờ em tặng anh đi.”

Anh buông cô ra, Tô Dương xoay người bước về phía tủ sách ở bên kia, lấy ra một quyển tạp chí ở trong cùng.

Quyển tạp chí này không còn được xuất bản nữa, chỉ có một cuốn duy nhất.

Tất cả chữ cùng tranh minh họa đều do một mình cô hoàn thành.

Bởi vì chỉ in đúng một quyển, lúc ấy cô đã bỏ ra không ít tiền, còn phải nhờ vả người quen.

Tô Dương đưa quyển tạp chí cho Tưởng Bách Xuyên: “Từ lúc anh bắt đầu gây dựng sự nghiệp cho tới bây giờ, mỗi khi có tin tức hoặc bài phỏng vấn về anh, em sẽ đều sắp xếp lại. Tất cả những gì em có thể tìm thấy đều ở trong quyển tạp chí này.”

Sau khi nhìn thấy tên tạp chí, yết hầu Tưởng Bách Xuyên khẽ chuyển động.

“Hải Nạp Bách Xuyên”.

Nhân vật trên bìa cũng là anh.

Khi anh được bầu chọn là nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất trong giới tài chính toàn cầu, tạp chí Tài Phú đã chụp tấm hình này trong cuộc phỏng vấn với anh.

Tô Dương ôm cổ anh: “Cái này hay thiệp chúc mừng tốt hơn?”

Tưởng Bách Xuyên: “…”

Anh đặt tạp chí sang một bên, ôm cô thật chặt.

Tô Dương thần bí nói: “Vẫn còn một món quà khác đấy. Em vốn muốn tặng nó cho anh vào ngày kỷ niệm kết hôn, nhưng anh lại không ở nhà, để đêm nay tặng luôn một thể vậy.”

Cô đứng dậy: “Anh chờ nhé, để em vào phòng ngủ lấy quà.”

Trong lúc Tô Dương đi lấy quà, Tưởng Bách Xuyên đóng video vẫn luôn chạy trên màn hình. Vừa muốn đóng thư mục video, một video tên “Nhật ký trưởng thành của cục cưng ngân hàng đầu tư Hải Nạp” đã thu hút sự chú ý của anh.

Đây là chiếc laptop chuyên dùng cho công việc của Tô Dương, anh gần như chưa bao xem nội dung trong máy tính của cô.

Bởi vì mấy chữ “Ngân hàng đầu tư Hải Nạp”, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, anh thuận tay mở video.

Nhạc nền của video là ca khúc “Đồng dao” mà anh viết lời.

Lời mở đầu video là mấy hàng chữ lớn.

<Biển chứa trăm sông, trăm sông đổ biển, Anh là trăm sông, em là biển rộng.>

Nhìn hai hàng chữ này, Tưởng Bách Xuyên không khỏi bật cười.

Cô đúng là tự luyến cực kỳ.

Phụ đề lại xuất hiện:

<Hải Nạp 0 tuổi>

Ngày 22 tháng 12 năm 2005, tôi cùng Tưởng Bách Xuyên yêu nhau, tôi đã từng muốn đổi tên mình thành Tô Hải Nạp vô số lần.

Sau đó, đứa bé đầu tiên của chúng tôi, ngân hàng đầu tư Hải Nạp ra đời.

Nó có cùng ngày sinh nhật với tôi: Ngày 28 tháng 12.

<Hải Nạp 1 tuổi>

Ngày 29 tháng 10 năm 2006, Hải Nạp chuyển tới “Biệt thự” trên đường Wall, có tổng cộng 123 nhân viên.

Ngày 26 tháng 12 năm 2006, Bách Xuyên được tạp chí tài chính New York bầu chọn là chủ ngân hàng có tiềm năng nhất.

Tôi đã ghi lại khoảnh khắc khó quên này bằng chiếc máy ảnh LACA mà anh tặng cho tôi.

<Hải Nạp 2 tuổi>

Tháng 5 năm 2007, ngân hàng đầu tư Hải Nạp thành lập chi nhánh tại Bắc Kinh.

Khi ấy đang là giai đoạn chạy nước rút cho kỳ thi tuyển sinh đại học, nhưng tôi vẫn lén cúp học để chứng kiến một ngày phấn khởi và khó quên này.

<Hải Nạp 3 tuổi>

Trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008, cũng là năm Tưởng Bách Xuyên bận rộn nhất, mệt mỏi nhất, áp lực nhất, anh vẫn bay về từ New York để tham gia buổi lễ trao giải nhiếp ảnh của tôi.

Anh nói, Đồng Đồng của anh trưởng thành rồi.

<Hải Nạp 4 tuổi>

Năm 2009, Hải Nạp được phía môi giới chứng khoán Hồng Kông cấp phép.

Hôm ấy, Tưởng Bách Xuyên gửi tin nhắn cho tôi: <Đồng bảo bối, I miss you now.>

Sau đó, anh không chịu thừa nhận là mình đã buồn nôn như vậy, còn nói là do anh uống quá nhiều nên mới gửi tin nhắn ấy.

<Hải Nạp 5 tuổi>

Tháng 9 năm 2010, ngân hàng đầu tư Hải Nạp thành lập chi nhánh tại Hồng Kông.

Bách Xuyên dẫn tôi tới Hồng Kông chơi một tuần.

Đã năm năm trôi qua, chúng tôi vẫn như thuở ban đầu.

Cảm ơn.

<Hải Nạp 6 tuổi>

Tháng 6 năm 2011, Hải Nạp được phía môi giới chứng khoán Mỹ cấp phép.

Năm ấy, tôi tốt nghiệp.

Anh thành thục nội liễm, tôi cũng đã trưởng thành.

Anh nói, tôi vẫn có thể làm một đứa trẻ.

<Hải Nạp 7 tuổi>

Năm 2012, ngân hàng đầu tư Hải Nạp trở thành ngân hàng đa nghiệp vụ.

Một năm này, đứa bé thứ hai của chúng tôi, studio chụp ảnh Hải Nạp chào đời.

Nó có cùng ngày sinh với Tưởng Bách Xuyên: Ngày 19 tháng 3.

<Hải Nạp 8 tuổi>

Năm 2013, Hải Nạp xin giấy phép hoạt động trong thị trường chứng khoán A ở trong nước.

Khi ấy, tôi đang ở thị trấn LACA, Bách Xuyên đã chia sẻ tin tức tốt này với tôi.

Tôi gửi cho anh một tấm ảnh mà tôi chụp khi đứng trước nhà thờ nhỏ của thị trấn.

Tôi muốn gả cho anh ấy.

<Hải Nạp 9 tuổi>

Tháng 1 năm 2014, tạp chí tài chính New York công bố những nhân vật có sức ảnh hưởng lớn nhất trong giới tài chính, Tưởng Bách Xuyên xếp thứ 19.

Tháng 3 năm 2014, Tưởng Bách Xuyên bắt tay xây dựng đoàn đội A.

Ngày 14 tháng 2 năm ấy, Tưởng Bách Xuyên cầu hôn tôi, sáng tác một khúc “Đồng dao” cho tôi.

Đời này chỉ cần có một lần lãng mạn như vậy là đủ rồi.

<Hải Nạp 10 tuổi>

Năm 2015, Hải Nạp bắt đầu tiến quân vào thị trường chứng khoán A.

Một năm này, chúng tôi gặp mặt tổng cộng 15 lần, anh về nhà 9 lần, tôi đi New York 6 lần.

Một năm này, chúng tôi đều bận rộn.

Mẹ nói với tôi: Các con không thể như vậy được, đứa nào cũng bận bịu, quanh năm suốt tháng ở hai nơi khác nhau, làm gì còn ra cái nhà nữa.

Kỳ thực, bà không biết, anh ở đâu thì ở đó chính là nhà của tôi.

<Hải Nạp 11 tuổi.>

Nửa đầu năm 2016, ngân hàng đầu tư Hải Nạp đã hoàn thành 25 hạng mục IPO, 62 hạng mục góp vốn cùng thu mua, tổng lợi nhuận là 565 điểm, lọt vào top 5 những ngân hàng đầu tư hàng đầu thế giới.

<Viết cho chính bản thân tôi> Hãy vào zipit.vn để đọc truyện nhanh hơn!

Ngày 9 tháng 11 năm 2016 là ngày kỷ niệm 2 năm kết hôn của chúng tôi.

Tưởng Bách Xuyên đặc biệt bận rộn, không trở về nhà.

Anh gửi tin nhắn cho tôi: <Đồng, anh nhớ em.>

Ừm, tôi cũng rất, rất nhớ anh.

Năm 2016, tình yêu của chúng tôi đã trải qua mười một mùa xuân, hạ, thu, đông.

Trong 11 năm này, chúng tôi đã từng mâu thuẫn, từng chiến tranh lạnh, cũng từng cãi vã.

Nhưng, cho tới hiện tại, chúng tôi vẫn không nói tới chuyện chia tay, vẫn là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của người kia.

Thật tốt.

Nguyện vọng của năm mới 2017: Sinh một tiểu tình nhân cho Bách Xuyên.

Chúng tôi sẽ ở bên con bé khi con bé trưởng thành, con bé sẽ ở bên chúng tôi khi chúng tôi già đi.

— <Viết vào 11 giờ tối, ngày 9 tháng 11 năm 2016.>

Sau khi xem xong, trong đầu Tưởng Bách Xuyên run rẩy, một dòng nước ấm trào dâng.

Lúc này, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, Tô Dương khe khẽ hát đang đến gần.

Tưởng Bách Xuyên nhanh chóng tắt video, tiện tay mở video về lịch sử yêu đương của bọn họ. Anh lấy di động ra, giả bộ đang xem e-mail.

Tô Dương đẩy cửa tiến vào, “Lại có chuyện công việc hả anh?”

Tưởng Bách Xuyên giả bộ bỏ di động xuống, “Ừ, anh đã xử lý xong rồi.” Anh ngẩng đầu nhìn cô: “Quà gì thế em?”

Tô Dương chắp hai tay sau lưng, hỏi anh: “Vẫn quy tắc cũ, anh đoán trước một lần đi.”

Tưởng Bách Xuyên ngẫm nghĩ: “Đồng hồ à?”

Tô Dương giật mình: “Có phải anh đã nhìn trộm quà em đặt trong phòng quần áo không?”

Tưởng Bách Xuyên lắc đầu: “Anh có bao giờ vào phòng ấy đâu, toàn là em chọn quần áo cho anh còn gì?”

Tô Dương đưa đồng hồ đeo tay cho anh: “Anh xem xem có thích không.”

Lại hỏi: “Đúng rồi, thế sao anh lại đoán được là đồng hồ?”

Tưởng Bách Xuyên duỗi tay, đưa cổ tay tới trước mặt cô, nói: “Không phải em từng nói anh nên thay đồng hồ hồi tháng 9 sao?”

Tô Dương hiểu ý cười cười, cởi đồng hồ trên tay anh xuống rồi đeo cái mới lên.

Tưởng Bách Xuyên ngắm nghía: “Đẹp hơn cái cũ của anh đấy.”

Anh đứng dậy, nhường chỗ cho cô: “Em mau làm nốt đi, xong việc còn tắm rửa đi ngủ.”

Tô Dương ngồi xuống, tắt video, tiếp tục xem kỹ điều khoản hợp đồng.

Cô ngẩng đầu nói với anh: “Anh đi tắm trước đi, em sắp xong rồi.”

Tưởng Bách Xuyên “Ừ” một tiếng, xoay người rời khỏi phòng sách.

Anh không đi tắm mà ra sân thượng.

Thời tiết đêm nay không tồi, bầu trời đêm lốm đốm đầy sao.

Anh chống khuỷu tay trên lan can, nhìn nhà nhà sáng đèn.

Trong đầu đều là “Nhật ký trưởng thành của bảo bối ngân hàng đầu tư Hải Nạp” của cô.

Câu chuyện xưa bằng tiếng Đức của anh và video nhật ký trưởng thành của cô giống nhau đến kì diệu, có một sự ăn ý ngầm.

Mười một năm, mọi thứ đều thay đổi.

Di động không thu phí hai đầu nữa.

Trong giới máy ảnh, đã khó có thể nhìn thấy máy ảnh truyền thống.

Từ viết thư thăm hỏi, bạn bè, người thân chuyển sang gửi tin nhắn cho nhau.

Thứ duy nhất không thay đổi chính là:

Những điều anh nhớ, đều liên quan tới cô.

Mối ràng buộc ở trong lòng cô, vẫn luôn là anh.

Editor:&nbsp; Trước chỉ nghe mọi người bình luận về Tưởng Bách Xuyên, vì đất diễn của anh nhiều quá, chương này có đất diễn phô bày tình cảm của chị Tô với anh rồi.

Trước mình nghe bình luận về anh Tưởng nhiều rồi, nên hôm nay, sau khi đọc chương này, mình muốn hỏi mọi người cảm nhận thế nào về chị Tô?

Related Articles

Trả lời

Back to top button